Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 3 – kỳ cuối]

Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 1] Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 2] Tôi bắt đầu uống thuốc bác sĩ kê cho. Sertraline khiến tôi không ngủ được. Có nhiều hôm tôi thao thức cả đêm, sáng dậy như người mất hồn. Nhưng tôi vẫn tâm niệm “If you are…

Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 2]

Kỳ trước: Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 1] Đây là thời điểm bắt đầu cơn ác mộng của tôi. Lúc này tôi và H đã nghỉ việc ở FSoft. Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó là 15.11.2012. Buổi sáng hôm đó, tôi vẫn lên trường bình thường, bỏ bữa sáng (tôi rất lười…

Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 1]

Đây là câu chuyện có thật của mình – một người từng mắc chứng rối loạn hoảng sợ (panic disorder) và thường xuyên có những cơn hoảng loạn khác nhau trong suốt 13 năm. Mình chia sẻ câu chuyện hết sức riêng tư, cá nhân này để mong mọi người có thể hiểu hơn về những người…

No Longer Wanting To Die: Tôi không còn muốn chết

Vào tháng 1 năm 2012, hai tuần sau khi tôi thanh toán tiền viện phí cho một bệnh viện tâm thần ở Connecticut, tôi đã lên một kế hoạnh để chuẩn bị cho cái chết. Một tuần trong bệnh viện không những không giảm bớt nỗi đau của tôi mà còn xuất hiện ý nghĩ…

“Không có lửa làm sao có khói?” hay hệ quả của victim-blaming (đổ lỗi cho nạn nhân)

“Nếu bạn đã không muốn những bức hình của mình bị đánh cắp, bạn đã không nên chụp chúng.” “Cô ấy đã nghĩ gì khi ra đường ăn mặc như thế?” “Cô ấy đã có thể bỏ đi nhưng lại không làm thế, đó là lỗi của cô ấy khi bị bầm mắt.” “Ý tôi…

Người hướng nội và người hướng ngoại: Có phải chúng ta đã sống trong thế giới người hướng ngoại quá lâu?

Tôi đã chứng kiến tận mắt rằng để có thể khai thác tiềm năng của mình, những người hướng nội đã vấp phải những chướng ngại khó vượt qua đến nhường nào, và khi được giải phóng ra, thì sức mạnh tạo ra to lớn đến nhường nào. Trong hơn mười năm, tôi đã huấn…

Self-harm – Tự tổn thương bản thân (tự cắt): Tiếng gào trong câm lặng

Tôi đắm chìm trong nỗi buồn vô hạn Trôi dạt mãi tận về đâu Cảm thấy như không còn lối thoát, Có ai ở đó không? Tôi đang ở đâu thế này? (Voiceless Screaming – X Japan) Tầm giữa những năm 2000, lúc ấy có rộ lên phong trào “emo – tự cắt”. Lúc ấy…

Rối loạn tâm lý và tài năng

Theo Charles Darwin (người gần như đã bị “tê liệt” bởi chứng kinh sợ không gian rộng (Agoraphobia) đã khiến ông chỉ quanh quẩn ở nhà hàng năm trời sau chuyến du hành của ông trên tàu Beagle), những giống loài mà trải qua một lượng thích hợp sự sợ hãi sẽ tăng khả năng sống sót.…