Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 2]

Kỳ trước: Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 1]

Đây là thời điểm bắt đầu cơn ác mộng của tôi. Lúc này tôi và H đã nghỉ việc ở FSoft. Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó là 15.11.2012. Buổi sáng hôm đó, tôi vẫn lên trường bình thường, bỏ bữa sáng (tôi rất lười ăn sáng). Lúc đó là khoảng 9h, tôi nhớ hôm đó là lớp Mác Lê-nin hay gì đó. Nhưng lúc lên đến nơi, tôi và các bạn được thông báo là lớp hủy. Chúng tôi sung sướng vì được nghỉ bất chợt, nên kéo nhau ra một quán cafe gần đó để ăn sáng. Tôi còn nhớ rất rõ hôm đó mình ăn gì, mặc gì, đi xe gì, ngồi với những ai, trong đó có H (lúc đó là người yêu). Đang ăn uống và nói chuyện bình thường, bỗng dưng tôi lại thấy tê hết người lại. Một cảm giác sợ hãi chạy dọc sống lưng, tim tôi bắt đầu đập nhanh dần lên. Tôi nhìn quanh, mọi thứ bỗng dưng tối lại. Quay cuồng. Những cơn sợ hãi cứ dâng trào như những cơn sóng, dồn dập, dồn dập, không điểm dừng. Lúc đó cả lũ đã chuẩn bị đi về, chỉ còn lại tôi và H. Tính tiền xong, tôi chạy xuống dưới nhà, lấy chìa khóa xe định phóng về nhà. Nhưng đi được một đoạn, tôi không thể tiếp tục điều khiển được chiếc xe máy mà mình vẫn thân quen bao lâu. Tay chân tôi lại lạnh toát, tê dại, lần nào bị cũng là một cảm giác sợ hãi khủng khiếp xâm chiếm tâm trí tôi. Tôi đã nghĩ là mình sắp chết. Tôi dừng xe, nói với H là “Anh ơi, em không được ổn. Em không thở được, em sợ quá”. H trấn an và nói tôi thử bình tĩnh lại, nhưng tôi không tài nào bình tĩnh lại được. Tôi hoảng, chạy sang hiệu thuốc gần đó, hỏi mua loại thuốc mà hồi cấp 3 tôi vẫn hay uống. Tôi nốc 2 viên, mồ hôi bắt đầu chảy đẫm áo, tay chân tôi run tới mức chắc không cầm được vật gì quá 3 giây. Uống xong, tôi thấy đỡ hơn chút, nên quyết định ngồi xuống để nghỉ. Nhưng ngay lúc đứng dậy, tim tôi đập rất nhanh trở lại (có lẽ do thay đổi tư thế), đập rất nhanh, tôi không thể lấy lại hơi thở bình thường và tôi còn hoảng loạn hơn lúc trước nữa.

Tôi cảm giác như mình sắp ngất ra đến nơi, mới lí nhí nói “Cứu, cứu”. Được một lúc, tình hình lại càng tệ hơn, tôi chạy ra vỉa hè, được một đoạn, tôi ngã khuỵu xuống, lúc đó còn nghĩ nếu tôi ngất đi được luôn thì thật tốt quá… H chạy vội ra, vẫy taxi, và đưa thẳng tôi đến bệnh viện. Tôi lơ mơ, vì lúc đó cuống, hoảng và mệt quá, vẫn nghe thấy H nói “Gắng lên em, đừng nhắm mắt, ở đây với anh”. Đến nơi, H bế xốc tôi vào bệnh viện, khoa cấp cứu, không quên hét lớn “Bị hở van  tim, bị khó thở” (Lúc đó cả tôi và H đều ko biết đó là rối loạn hoảng sợ mà lại nghĩ là bị hở van tim). Các bác sĩ ngay lập tức đặt tôi lên giường bệnh, đo nhịp tim, huyết áp và xét nghiệm máu. H sợ quá, gọi ngay bố mẹ tôi đến. Chỉ 20 phút sau, bố mẹ tôi đã tức tốc có mặt, vẻ mặt rất lo lắng sợ hãi. Bố đến gần, đặt tay lên trán tôi, nói rằng không sao đâu con. Tôi nhớ lúc đó mình rất buồn ngủ, rất mệt nên ngủ thiếp đi. Đến trưa, bác sĩ quay lại nói với tôi, chẩn đoán rằng tôi bị Rối loạn thần kinh thực vật và thiếu chất, còn lại mọi thứ bình thường; sau đó kê cho tôi Dogmatil (thuốc chống lo âu), một loại thuốc khác chống co giật và thuốc bổ. Tôi hỏi bác sĩ, liệu có khỏi được không, bác sĩ lắc đầu nói “Bệnh này khó chữa lắm cháu, gần như không khỏi được” – tôi gần như khóc ngay tại chỗ. Tôi không hiểu, tại sao mình lại bị thế này? Hàng ngàn vạn câu hỏi tại sao xuất hiện trong đầu tôi, như thể tôi bị nguyền rủa bởi một căn bệnh mà chính tôi không biết gì về nó, và càng không biết tại sao nó lại ở đây, ám ảnh tôi, vận vào người tôi không rời như vậy…

Và đây mới chỉ là khởi đầu.

by Cameron Berry

by Cameron Berry

Thời điểm này, tôi chuẩn bị làm đồ án tốt nghiệp Đại học. Tôi chọn chuyên ngành Nhúng (Embedded System), học cùng với khoảng mười mấy bạn nữa. Hôm nào đi học, ăn xong, tôi cũng bị triệu chứng như vậy, nhưng vì có thuốc, nên tôi cũng yên tâm hơn phần nào. Cá biệt có một hôm, tôi đang học, vì quá hoảng loạn, tôi phải chạy ra ngoài ghế nằm. Bạn tôi cũng có ở đó, trấn an tôi rằng không sao. Được một lúc, tôi bình tĩnh trở lại, thở phào nó đã qua. Nhưng có một nỗi sợ khủng khiếp hơn, đó là không biết bao giờ nó lại bị lại? Không biết đến khi nào thì nó hết. Có những hôm về nhà H chơi, đang ngồi nghỉ tôi cũng bị. Tôi vào bệnh viện cấp cứu không biết bao nhiêu lần, và lại là mẹ, là bố, là người yêu sốt sắng lo lắng cho tôi.

Hôm đó, tôi có hẹn V cô bạn thân ra Highlands chơi. Tôi có cáo là đến muộn, thật ra là lúc đó đang đi đường và tôi lại lên cơn hoảng loạn. Tôi lại có cảm giác không chịu được, sắp chết đến nơi. Tôi chạy vào quán cafe gần đó, xin cốc nước mát uống cho tỉnh táo, nhưng vẫn không đỡ. Tôi nhờ chị bồi bàn lấy tay đập vào lưng cho tôi (cho dễ chịu hơn), được một lúc, cơn hoảng loạn lắng xuống; tôi chạy xe về Highlands Nhà thờ để kịp giờ gặp bạn. Cô bạn như linh cảm điều gì đó nên có hỏi tôi, nhưng tôi bảo không có gì, chỉ là tắc đường thôi.

Sau đó là hàng loạt những cơn hoảng loạn khi tôi ở nhà, đi vệ sinh, đi tắm, xem phim, ăn sáng, ăn trưa, ăn tối… Từ một con bé hoạt bát thích ra ngoài chơi, tôi ở lì ở nhà, không chịu đi đâu. Lúc này, bệnh của tôi đã phát triển lên thành Agoraphobia (kinh sợ không giạn rộng và chỗ đông người). Chỉ đi ra ngoài vài bước hay leo cầu thang với tôi cũng quá khó khăn. Tôi luôn nghĩ nó có thể ập đến bất cứ lúc nào. H có dẫn tôi lên một bệnh viện công, nhưng tôi bị ác cảm với một cô bác sĩ ở đó nên không điều trị được tiếp. H luôn ở bên cạnh tôi, động viên tôi đi dạo, vận động. Trước đó tôi có thể chạy một đoạn ngắn, nhưng lúc này, bệnh đã quá nặng, tôi chỉ đi vài bước đã sợ hãi và hoảng loạn, đòi H đưa về nhà. Có lần tôi còn khóc ngay tại chỗ. H mất kiên nhẫn, nói rằng “Em cứ thế này mãi sao được! Gắng lên đi”. Cũng phải thôi, cả tôi và H có biết tôi đang bị làm sao đâu. Sống cùng với một người như vậy, hẳn là mệt mỏi lắm. Mối quan hệ của tôi và H cũng có dấu hiệu rạn nứt. Có lần ở nhà H, đang bị hoảng loạn, tôi không dừng lại được cơn sợ, vừa ăn vừa khóc, nói với H “Thôi, anh tìm người khác đi. Yêu em làm gì khổ lắm, em đâu có khỏi được đâu. Em không biết mình bị làm sao nữa. Em chết ngay lúc này rồi”. H im lặng một lúc, rồi ôm tôi vào lòng, thì thầm “Đừng bỏ anh”. 

Sau đó, tôi được H đưa về nhà. Lúc này tôi mới bắt đầu tìm thông tin trên mạng, và thấy triệu chứng của mình rất giống cái gọi là Panic attack (cơn hoảng loạn). Tôi tra thêm một chút, thì trên trang ở nước ngoài có nói là nếu như tôi gặp phải nhiều hơn 3 cơn hoảng loạn một tuần, và nó ảnh hưởng tới sinh hoạt, thì tôi bị panic disorder (rối loạn hoảng sợ). Tôi tò mò, đăng ký một username và vào diễn đàn đó để hỏi mọi người ở đó. Khi tôi viết bài post này là đang trong tâm trạng hoảng sợ, tim đập rất nhanh, mồ hôi vã ra và không thể bình tĩnh được.

Bài post đầu tiên của tôi trên nomorepanic vào tháng 1 năm 2013.

Bài post đầu tiên của tôi trên nomorepanic vào tháng 1 năm 2013.

Sau đó, tôi nhận được rất nhiều phản hồi tích cực, chia sẻ của mọi người ở đó. Họ nói rằng tôi nên đi gặp bác sĩ tâm lý, và theo liệu pháp điều trị nhận thức – hành vi (Cognitive Behaviour Therapy – CBT). Lúc đó Robin Hall – một chuyên viên tư vấn và điều trị tâm lý bằng liệu pháp này đã chủ động liên hệ với tôi:

Screen Shot 2015-06-15 at 11.54.11 am

Tôi bắt đầu theo chương trình đó. Rất rất khó khăn, nhưng tôi vẫn cố gắng. Ông ấy luôn trả lời email của tôi khi tôi có khúc mắc, nhưng không quên nói rằng tôi nên tự lập, và cố gắng tự vượt qua mà không phải hỏi ông ấy. Thế nhưng đến một hôm, khi tôi bắt đầu cảm thấy khá hơn, thì một suy nghĩ khác rất lạ ập đến trong đầu tôi. Suy nghĩ này trái ngược hẳn với tính cách và chuẩn mực đạo đức của tôi. Nhìn thấy con dao trên bàn, tôi liền nghĩ ngay đến việc cầm con dao đó tự đâm vào mình hoặc làm thương những người xung quanh. Bố mẹ đang tụng kinh niệm Phật, chẳng hiểu sao trong đầu tôi lại văng vẳng những ý nghĩ kiểu như xúc phạm, báng bổ. Tôi sợ quá, chạy lên phòng khóc. Đêm tôi mất ngủ, không thể ngủ nổi, tôi quá sợ hãi, sợ mình thành người xấu, sợ mình sẽ bị trừng phat chỉ bởi những ý nghĩ như vậy. Tôi quá sợ hãi, lên diễn đàn hỏi mọi người rằng tôi bị làm sao, liệu tôi có bị trừng phạt không, thì nhận được câu trả lời rằng: Tôi bắt đầu bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế (Obsessive Compulsive Disorder – OCD) dạng suy nghĩ. Tôi từ nhỏ nhát đến nỗi không bao giờ nghĩ đến những thứ bạo lực hay xúc phạm người khác, giết một con kiến cũng không. Vậy mà hiện tại tôi lại có những suy nghĩ như vậy. Tôi nghĩ mình không có lối thoát nữa, chỉ còn cách chết. Tôi viết trên blog riêng của tôi và H như sau:

Screen Shot 2015-06-15 at 12.01.47 pm

Nhưng tôi chưa cho phép mình hết hy vọng.

Tôi tiếp tục lên mạng, tìm kiếm thông tin. Sau đó tôi phát hiện ra Bệnh viện Việt Pháp Hà nội có khoa tâm lý. Tôi mới đến đó và đăng kí khám. Hóa ra người khám cho tôi là Bác sĩ Võ Văn Bản – một psychiatrist (bác sĩ tâm thần) rất giỏi ở Việt Nam. Tôi kể hết cho bác ấy nghe, bác ấy chỉ cười và bảo “Cháu thuộc tuýp thần kinh nhạy cảm. Do cháu lo lắng quá, nên não bộ sẽ sản sinh ra những “gợi ý” để cháu đề phòng. Cháu đã học tập, làm việc trong một thời gian dài nên cơ thể quá căng thẳng. Cháu sẽ không sao đâu. Còn về những cơn hoảng loạn, cháu cứ yên tâm là cháu không chết được. Nếu cháu có một cơ thể khỏe mạnh, không có vấn đề gì về tim mạch thì không sao”. Tôi đáp: “Hồi trước cháu có bị hở van tim loại nhẹ ạ, nên cũng hơi sợ”, bác ấy mới đáp lại “Hồi đó là lúc cháu mới dậy thì, giờ nếu cháu kiểm tra lại mà bình thường thì không sao đâu”. Tôi có yên tâm hơn. Bác ấy kê cho tôi Sertraline (một dạng SSRI) và một loại thuốc khác (thuộc Benzodiazepine – thuốc chống lo âu). Bác ấy có nói rằng tôi hãy cứ kệ những suy nghĩ đó chạy trong đầu, và vì tôi quá nhạy cảm nên sẽ sợ hãi, nhưng sẽ không sao hết.

Về nhà, tôi lên Amazon.com tìm những đầu sách về panic disorder và OCD. Tôi đặt 2 cuốn, lúc đó còn là sinh viên, nên mua sách ngoại văn với tôi là xa xỉ và đắt tiền, nhưng tôi vẫn ráng cố gắng. Tôi viết trên blog riêng của mình và H như sau:

Screen Shot 2015-06-15 at 12.09.25 pm

Tôi quay lại diễn đàn, hỏi han mọi người và chat với họ trên đó vào những đêm tôi không ngủ được. Họ có nói rằng tôi không phải là người duy nhất bị như vậy, nên hãy kiên trì và có hy vọng. Tôi cũng tin là như vậy. Nhưng con đường phía trước còn dài quá, và phục hồi thật khó khăn. Tôi chỉ biết tự nhủ mình phải cố gắng vì chính mình. Tôi lập một bài viết mới, có tên là “Little Songbird’s diary” – ghi lại toàn bộ những gì tôi trải qua hàng ngày và đăng lên trên nomorepanic. Có rất nhiều phản hồi tích cực ở đó. Khi sách về tới nơi, tôi ngấu nghiến đọc.

IMAG0418_1IMAG0416

Một trong những cuốn sách của Dr. Claire Weekes tôi đã đọc và hiểu rõ hơn rất nhiều về tình trạng của mình

Tôi nhớ nhất có một dòng trong sách như sau “Biểu hiện của rối loạn lo âu và hoảng sợ không chỉ có ở mặt thực thể như tim đập nhanh, vã mồ hôi, khó thở, tay chân run… mà còn nằm ở suy nghĩ. Những suy nghĩ lạ, đáng sợ cũng có thể xuất hiện vì cơ thể lúc đó tiết ra Adrenaline và đang cố gắng cảnh báo chủ thể khỏi mọi nguy hiểm có thể xảy ra.”, và tôi bắt đầu yên tâm hơn trước một chút. Nhưng, nó vẫn để lại vết thương lâu dài trong tâm trí tôi…

Kỳ sau: Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 3 – kỳ cuối]

Tác giả: Khánh Linh

13 thoughts on “Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 2]

  1. Pingback: Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 1] | Những tâm hồn đẹp

  2. Đọc mà mình cũng căng thẳng theo bạn luôn. Mặc dù m không bị thành bệnh lý như bạn, nhưng m sợ những suy nghĩ ẩn sâu trong đầu mình chưa kể tính hay lo lắng sẽ đổ mồ hôi lạnh, đau bụng khó thở. Tất cả mọi việc khi qua suy nghĩ của mình đều tồi tệ hết, phóng từ con kiến bự thành con voi dù mình cố gắng suy nghĩ vui vẻ, lạc quan năng đi chơi tập thể dục nhưng chỉ mang tính chất tạm thời rất ngắn hạn sau đó lại bắt đầu như cũ và càng ngày có dấu hiệu càng nặng hơn. Đọc kì 1 cho tới kì 2 này, thấy bạn nỗ lực ntn làm m thấy vấn đề của mình không là gì cả, càng phải cố gắng hơn.

    Liked by 1 person

  3. Pingback: Don’t Panic: Câu chuyện về nỗi sợ [Kỳ 3 – kỳ cuối] | Những tâm hồn đẹp

  4. tôi năm nay 22 tuổi đã bị rối loạn lo âu đã 5 năm từ năm 17 tuổi rất mong kết bạn cùng chị
    email: nguyentrunghieu.network@gmail.com
    xin chị cho tôi biết thêm về thông tin liên lạc với chị, tôi cũng muốn vượt qua căn bệnh này lắm để đi làm việc trở lại , sống cuộc sống bình thường . rất mong hồi âm chúc chị nhiều sức khỏe và niềm vui trong cuộc sống.

    Số lượt thích

  5. Cảm ơn Linh rất nhiều về bài viết, đồng thời cũng khâm phục bạn nhiều lắm lắm. Mình có gửi mail nhưng chắc Linh bận chưa reply được. Nếu có thời gian, cho mình xin tên cuốn sách có phần “unwanted thoughts” mà bạn đăng ở trên nhé. Cảm ơn Linh nhiều. Chúc bạn luôn khoẻ!

    Số lượt thích

  6. Cảm ơn Linh nhiều nhé.
    Em mình đang dùng thuốc BS kê cho được 19 ngày với chẩn đoán là bệnh OCD. Có lẽ thuốc chưa có tác dụng nên những ám ảnh không những chưa giảm đi mà tuần này xuất hiện liên tục làm em không thể đi học nổi, vận động, tập thể dục càng không thể. Em sợ nhắc đến những ám ảnh đó nên không muốn nói chuyện với BS tâm lý luôn. Thật khó khăn…….

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s