Lá thư gửi đến cậu, người đang chiến đấu với trầm cảm

Cậu có quyền biết được rằng cậu quan trọng đến nhường nào với những người khác trong đời cậu

Chào cậu,

Đầu tiên, cậu cần biết mình yêu cậu nhiều đến chừng nào; những người khác trong đời cậu cũng cực kỳ thương cậu.

Mình biết cậu cảm giác như thế giới đè nặng trên vai cậu. Và thế giới ấy nặng cả triệu ký. Và cậu không biết rằng liệu cậu có thể chống đỡ nổi không. Cậu cũng không biết liệu cậu có vỡ vụn ra không; hay mình nên nói rằng khi nào mới đúng.

Mình biết rằng cậu cảm thấy bản thân chẳng thể làm được chuyện gì ra hồn cả. Và dù có gì xảy ra đi chăng nữa, cậu cũng sẽ thất bại. Và tại thời điểm này, cậu cũng không thể thấy mọi chuyện sẽ tốt hơn như thế nào. Cậu cũng không biết liệu mình có thể vượt qua một ngày như thế nữa không.

Và mình biết không ai có thể thật sự hiểu được cảm giác của cậu. Không từ ngữ nào có thể diễn tả được những gì đang hiện hữu trong tâm trí cậu hoặc nỗi đau đang dày xéo tim cậu. Những người khác không thể hiểu được, bởi vì phần lớn thời gian, ngay cả cậu cũng không thể hiểu nổi chúng mà. Cậu không thể hiểu được tại sao hay như thế nào cậu lại cảm nhận như thế. Nhưng cậu cũng không biết làm cách nào để cảm nhận những thứ khác.

Thế nên mình sẽ không nói cho cậu biết cậu nên cảm nhận như thế nào, hay thứ gì sẽ khiến mọi chuyện khá hơn, hoặc bảo cậu cứ ngẩng cao đầu bởi vì những thứ này chẳng có nghĩa gì cả. Thay vào đó, mình sẽ nói cho cậu biết cảm xúc của mình.

Mình cảm thấy cậu là một trong những người quan trọng nhất trong đời mình. Mỗi ngày mình trải qua cùng với cậu, dù rằng khóc hay cười, đều là những ngày tuyệt vời nhất mà mình có thể tưởng tượng. Và những ngày chúng ta cách xa nhau, mình lại nghĩ đến chuyện nó sẽ tuyệt vời đến chừng nào khi chúng ta gặp lại.

Mình cảm thấy cậu là ánh sáng rực rỡ trong đời mình. Dù cho bây giờ cậu có thể cảm thấy mình đang ở thời điểm tăm tối nhất trong đời, cậu cần biết rằng cậu là ánh sáng cuối đường hầm của mình. Mình luôn luôn có thể tin rằng cậu sẽ cùng mình đi coi bộ phim ngu ngốc nhất, cùng nhau phiêu lưu mạo hiểm, hoặc làm bất cứ thứ gì cùng nhau. Và biết được điều đó là thứ mình dựa vào trong những ngày tăm tối nhất.

Mình cảm thấy cậu là một trong những người mạnh mẽ nhất mà mình biết. Sự thật rằng cậu đang trải qua những thứ mà cậu không thể định nghĩa được thật là khủng khiếp, nhưng cậu vẫn cố gắng rời giường hằng ngày và đối mặt với thế giới. Cậu vẽ một nụ cười trên mặt mình, đủ kiểu, vào mỗi buổi sáng và tiếp tục sống. Nếu rằng cuộc sống chỉ là những chuyển động.

Mình cảm thấy cậu nghĩ bản thân và những rắc rối là gánh nặng với người khác. Cậu không đi lòng vòng phàn nàn hay xả những cơn đau của cậu ra ngoài. Thay vào đó, cậu cố gắng giữ nó lại, để tránh không làm phiền hay khiến người khác lo lắng. Nhưng mình cần cậu biết rằng mình ở đây là có lý do. Khi mình nói với cậu rằng mình luôn ở đây khi cậu cần bất cứ điều gì, mình không phải khách sáo đâu mà mình nói thật đấy.

Mình cảm thấy mình luôn muốn ở bên cạnh cậu dù có điều gì xảy ra đi chăng nữa. Đó có thể là 3 giờ sáng và mình sẽ bắt điện thoại hay mở cửa cho cậu. Chúng ta có thể khóc hàng giờ hoặc xem “Friends” để tinh thần cậu khá hơn, hoặc nói về bất kỳ đề tài nào cậu thích. Đừng bao giờ nghĩ rằng mình không có ý định đó.

Và cuối cùng, mình biết mình sẽ lạc lối nếu không có cậu. Cậu đã thay đổi cuộc đời mình theo nhiều cách kỳ diệu khác nhau, và mặc dù bây giờ cậu chưa thể thấy được, mình chắc rằng sẽ khiến cậu thấy một ngày nào đó. Cậu xứng đáng được biết rằng cậu quan trọng đến nhường nào với những người khác trong đời cậu.

Đừng bao giờ băn khoăn cậu có nên tồn tại trên đời này không.

Đừng để rối loạn này khẳng định con người của cậu.

Và nếu cậu cho rằng cậu chẳng có lý do gì ở lại cả, nghĩ về mình. Mình cần cậu ở đây, mình luôn cần và sẽ luôn cần.

Mình thương cậu nhiều hơn cậu biết đấy.

Bạn của cậu.

Tác giả: Alexandra Fleming

Nguồn: The Odyssey Online

One thought on “Lá thư gửi đến cậu, người đang chiến đấu với trầm cảm

  1. Pingback: Lá thư gửi đến cậu, người đang chiến đấu với trầm cảm – A GIRL WHO NEVER BE ABLE TO CRY.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s